Người dịch: Whistle
“Rầm!”
Một tấm khiên xuất hiện trước băng, kình khí gào thét, tỏa ra bốn phương tám hướng, hàn khí cuồn cuộn cuối cùng cũng dừng lại.
Tấm khiên vẫn luôn được giấu dưới áo choàng, cuối cùng cũng được Chu Giáp cầm lên.
Chu Giáp tay cầm khiên, hơi cúi người, trước mặt hắn như thể có thêm một bức tường kiên cố, chặn đứng hàn khí.
“Tô tiền bối, ý gì đây?”, Chu Giáp thản nhiên hỏi:
“Người này cấu kết với thủy tặc, gây rối trên đường, Chu mỗ ta chỉ là trừ hại cho dân, tại sao tiền bối lại ra tay với ta?”
Trên tửu lâu.
Kỷ Trạch đứng khoanh tay bên cửa sổ, nhìn đống đổ nát ở phía xa, ánh mắt dừng lại trên hai người đang đối đầu, khóe miệng y nhếch lên:
“Thú vị, Tô gia càng ngày càng kém cỏi, đường đường là gia chủ, vậy mà lại trơ mắt nhìn người của mình bị giết, người kia là ai?”
“Bẩm công tử.”
Dung Nguyệt chắp tay, dịu dàng nói:
“Người đó chắc là Chu Giáp, phó bang chủ Thiên Hổ bang, được gọi là Bôn Lôi Phủ.”
“Người này tuy còn trẻ, nhưng nghe nói huyết thống phi phàm, tuy rằng trở thành Hắc Thiết chưa lâu, nhưng nội tình lại rất sâu, thực lực vượt xa cùng cấp.”
“Ừm…”
Kỷ Trạch nheo mắt:
“Hứa lão?”
“Vâng.”
Hứa lão bước đến gần, nhìn chằm chằm Chu Giáp, ánh sáng xanh trong mắt lóe lên, vẻ mặt ông ta cũng dần dần trở nên nghiêm túc:
“Nội tình của người này, cho dù là trong số Hắc Thiết trung kỳ cũng không tồi.”
“Hắc Thiết trung kỳ?”
Dung Nguyệt nhướng mày:
“Theo như thiếp thân biết, Chu Giáp trở thành Hắc Thiết chưa được mấy năm, tiến bộ nhanh như vậy, e rằng không thua kém gì hoàng tộc Bello.”
“Ừ.”
Kỷ Trạch chậm rãi gật đầu:
“Hắc Thiết trung kỳ.”
Thành tựu của Chu Giáp trong mắt người khác, có thể nói là rất lợi hại.
Nhưng Kỷ Trạch cũng là Hắc Thiết trung kỳ, mới ba mươi tuổi, những thứ y học được đều là truyền thừa hàng đầu, nên không cảm thấy bất ngờ.
Còn về phần giết người…
Ở Hồng Trạch vực, ai giết nhiều người hơn quân đội?
Còn về phần lôi đình phủ pháp kia, uy lực cũng không tồi, quá trình Chu Giáp giết Hải Vô Nhai khiến cho Kỷ Trạch cảm thấy rất sảng khoái.
“Tô Công Quyền sẽ không bỏ qua.”
Dung Nguyệt nói:
“Loại nhân tài này, Thạch Thành nhỏ bé không thể chứa nổi, Tô gia cũng sẽ không cho phép có người khiêu khích uy nghiêm của bọn họ.”
“Bôn Lôi Phủ…”
Dung Nguyệt lắc đầu:
“Chỉ là mãng phu.”
Giết người tuy rằng sảng khoái nhất thời, nhưng trong mắt Dung Nguyệt lại là hành động ngu xuẩn, bị người ta nắm thóp, Tô gia chắc chắn sẽ muốn lấy mạng đổi mạng.
Sự thật đúng là như vậy.
Tô Công Quyền mặt mày âm trầm, sát ý bừng bừng:
“Nói bậy! Hải Vô Nhai là khách khanh của Tô gia ta, ông ta cấu kết với thủy tặc khi nào?”
“Cho dù có chuyện này thì cũng không đến lượt một người ngoài như ngươi ra tay, thật sự coi Tô gia ta không có người sao?”
“Muốn chết!”
Tô Công Quyền vừa dứt lời, một bàn tay khổng lồ được hình thành từ Huyền Băng đã xuất hiện, mang theo kình khí cuồn cuộn, ầm ầm đánh xuống.
Lòng bàn tay khổng lồ lõm xuống, năm ngón tay khép lại, không khí bên trong nổ tung, còn chưa rơi xuống đất, mặt đất đã lõm xuống 30cm.
Huyền Băng Thần Chưởng!
Chu Giáp đứng dưới bàn tay khổng lồ, ngực phập phồng, hít sâu, da thịt run rẩy, giơ khiên lên.
Long Cốt!
Ngũ Hành Thiên Cương!
Nguyên Lực cuồn cuộn trong cơ thể chảy qua Long Cốt, giống như được tăng cường, Nguyên Lực mạnh thêm một chút, sau đó tuôn vào khiên, xuyên qua thân thể theo “kình đạo” huyền diệu, biến thành thực chất.
Vòng sáng hình tròn có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đột nhiên xuất hiện.
“Ầm!”
Bàn tay khổng lồ rơi xuống, va chạm với Ngũ Hành Thiên Cương, cương kình lõm xuống, bàn tay khổng lồ bằng Huyền Băng cũng vỡ vụn, mảnh băng bắn ra bốn phương tám hướng.
Tuy rằng Huyền Băng Thần Chưởng rất lợi hại, nhưng lại không thể làm Chu Giáp bị thương.
“Ơ!”
“Sao có thể?”
“…”
Cảnh tượng này khiến cho không ít người phải kinh ngạc.
Ngay cả Kỷ Trạch cũng không nhịn được phải tiến lên một bước, hai tay chống bệ cửa sổ, nhìn chằm chằm Chu Giáp, ánh mắt lóe lên.
Nếu xét về tu vi…
Chu Giáp đúng là không tồi, nhưng vẫn kém xa Tô Công Quyền, trong mắt người khác, Chu Giáp không nên đỡ chiêu này một cách dễ dàng như vậy.
Thậm chí không bị thương đã là rất giỏi rồi.
Tô Công Quyền thực sự muốn giết Chu Giáp, không hề nương tay.
“Ta chưa từng nghe nói Tiểu Lang đảo có hộ thân chi pháp như vậy.”
Hứa lão trầm ngâm: “Giống như ngạnh công, nhưng lại không giống, dựa vào tấm khiên để hội tụ ngũ trọng kình lực, hơn nữa còn ẩn chứa biến hóa Ngũ Hành, uy lực rất mạnh, nhưng… không hợp lý.”
Cho dù công pháp có tốt đến đâu cũng khó có thể địch lại sức mạnh, trừ phi là sức mạnh của hai bên ngang nhau, nhưng rõ ràng là chênh lệch giữa Tô Công Quyền và Chu Giáp rất lớn.
Chỉ có Chu Giáp là mặt không đổi sắc.
Tu vi của hắn đã là ngũ quan, phá một nửa, được Long Cốt gia trì, sức mạnh cánh tay trái mạnh hơn tay phải gấp đôi, cộng thêm Ngũ Hành Thiên Cương viên mãn.
Chống đỡ Hắc Thiết hậu kỳ là chuyện đương nhiên.
Ngũ Hành Thiên Cương là hộ thân chi pháp hàng đầu, ở một mức độ nào đó, còn vượt qua Tam Công Lục Pháp của Tiểu Lang đảo.
“Tốt!”
Tô Công Quyền gật đầu, vẻ mặt u ám biến mất:
“Lợi hại thật, chẳng trách lại không coi Tô mỗ ta ra gì, ta muốn lĩnh giáo.”
Vẻ mặt Tô Công Quyền không còn dữ tợn nữa, mà trở nên bình tĩnh, nhưng lại khiến Chu Giáp cảnh giác, hắn nheo mắt.
“Vèo!”
Không gian gợn sóng.
Tô Công Quyền, người đang cách xa mấy chục mét, đột nhiên biến mất, xuất hiện trước mặt Chu Giáp, vung tay, đánh ra một chưởng.
Nguyên Lực cương mãnh trong đan điền trong nháy mắt đã dâng trào, giống như sóng lớn cuồn cuộn, muốn hủy diệt tất cả, âm thanh phía trước đột nhiên biến mất.
Chỉ có chưởng pháp ngột ngạt kia lặng lẽ ập đến.
Chu Giáp nheo mắt, giơ khiên lên đỡ đòn.
“Ầm!”
Trong yên tĩnh, đột nhiên có tiếng nổ, kình khí cuồng bạo từ điểm tiếp xúc quét ngang bốn phương tám hướng, giống như hai cây quạt, khiến cho nhà cửa sụp đổ.
“Rầm!”
Một tấm khiên xuất hiện trước băng, kình khí gào thét, tỏa ra bốn phương tám hướng, hàn khí cuồn cuộn cuối cùng cũng dừng lại.
Tấm khiên vẫn luôn được giấu dưới áo choàng, cuối cùng cũng được Chu Giáp cầm lên.
Chu Giáp tay cầm khiên, hơi cúi người, trước mặt hắn như thể có thêm một bức tường kiên cố, chặn đứng hàn khí.
“Tô tiền bối, ý gì đây?”, Chu Giáp thản nhiên hỏi:
“Người này cấu kết với thủy tặc, gây rối trên đường, Chu mỗ ta chỉ là trừ hại cho dân, tại sao tiền bối lại ra tay với ta?”
Trên tửu lâu.
Kỷ Trạch đứng khoanh tay bên cửa sổ, nhìn đống đổ nát ở phía xa, ánh mắt dừng lại trên hai người đang đối đầu, khóe miệng y nhếch lên:
“Thú vị, Tô gia càng ngày càng kém cỏi, đường đường là gia chủ, vậy mà lại trơ mắt nhìn người của mình bị giết, người kia là ai?”
“Bẩm công tử.”
Dung Nguyệt chắp tay, dịu dàng nói:
“Người đó chắc là Chu Giáp, phó bang chủ Thiên Hổ bang, được gọi là Bôn Lôi Phủ.”
“Người này tuy còn trẻ, nhưng nghe nói huyết thống phi phàm, tuy rằng trở thành Hắc Thiết chưa lâu, nhưng nội tình lại rất sâu, thực lực vượt xa cùng cấp.”
“Ừm…”
Kỷ Trạch nheo mắt:
“Hứa lão?”
“Vâng.”
Hứa lão bước đến gần, nhìn chằm chằm Chu Giáp, ánh sáng xanh trong mắt lóe lên, vẻ mặt ông ta cũng dần dần trở nên nghiêm túc:
“Nội tình của người này, cho dù là trong số Hắc Thiết trung kỳ cũng không tồi.”
“Hắc Thiết trung kỳ?”
Dung Nguyệt nhướng mày:
“Theo như thiếp thân biết, Chu Giáp trở thành Hắc Thiết chưa được mấy năm, tiến bộ nhanh như vậy, e rằng không thua kém gì hoàng tộc Bello.”
“Ừ.”
Kỷ Trạch chậm rãi gật đầu:
“Hắc Thiết trung kỳ.”
Thành tựu của Chu Giáp trong mắt người khác, có thể nói là rất lợi hại.
Nhưng Kỷ Trạch cũng là Hắc Thiết trung kỳ, mới ba mươi tuổi, những thứ y học được đều là truyền thừa hàng đầu, nên không cảm thấy bất ngờ.
Còn về phần giết người…
Ở Hồng Trạch vực, ai giết nhiều người hơn quân đội?
Còn về phần lôi đình phủ pháp kia, uy lực cũng không tồi, quá trình Chu Giáp giết Hải Vô Nhai khiến cho Kỷ Trạch cảm thấy rất sảng khoái.
“Tô Công Quyền sẽ không bỏ qua.”
Dung Nguyệt nói:
“Loại nhân tài này, Thạch Thành nhỏ bé không thể chứa nổi, Tô gia cũng sẽ không cho phép có người khiêu khích uy nghiêm của bọn họ.”
“Bôn Lôi Phủ…”
Dung Nguyệt lắc đầu:
“Chỉ là mãng phu.”
Giết người tuy rằng sảng khoái nhất thời, nhưng trong mắt Dung Nguyệt lại là hành động ngu xuẩn, bị người ta nắm thóp, Tô gia chắc chắn sẽ muốn lấy mạng đổi mạng.
Sự thật đúng là như vậy.
Tô Công Quyền mặt mày âm trầm, sát ý bừng bừng:
“Nói bậy! Hải Vô Nhai là khách khanh của Tô gia ta, ông ta cấu kết với thủy tặc khi nào?”
“Cho dù có chuyện này thì cũng không đến lượt một người ngoài như ngươi ra tay, thật sự coi Tô gia ta không có người sao?”
“Muốn chết!”
Tô Công Quyền vừa dứt lời, một bàn tay khổng lồ được hình thành từ Huyền Băng đã xuất hiện, mang theo kình khí cuồn cuộn, ầm ầm đánh xuống.
Lòng bàn tay khổng lồ lõm xuống, năm ngón tay khép lại, không khí bên trong nổ tung, còn chưa rơi xuống đất, mặt đất đã lõm xuống 30cm.
Huyền Băng Thần Chưởng!
Chu Giáp đứng dưới bàn tay khổng lồ, ngực phập phồng, hít sâu, da thịt run rẩy, giơ khiên lên.
Long Cốt!
Ngũ Hành Thiên Cương!
Nguyên Lực cuồn cuộn trong cơ thể chảy qua Long Cốt, giống như được tăng cường, Nguyên Lực mạnh thêm một chút, sau đó tuôn vào khiên, xuyên qua thân thể theo “kình đạo” huyền diệu, biến thành thực chất.
Vòng sáng hình tròn có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đột nhiên xuất hiện.
“Ầm!”
Bàn tay khổng lồ rơi xuống, va chạm với Ngũ Hành Thiên Cương, cương kình lõm xuống, bàn tay khổng lồ bằng Huyền Băng cũng vỡ vụn, mảnh băng bắn ra bốn phương tám hướng.
Tuy rằng Huyền Băng Thần Chưởng rất lợi hại, nhưng lại không thể làm Chu Giáp bị thương.
“Ơ!”
“Sao có thể?”
“…”
Cảnh tượng này khiến cho không ít người phải kinh ngạc.
Ngay cả Kỷ Trạch cũng không nhịn được phải tiến lên một bước, hai tay chống bệ cửa sổ, nhìn chằm chằm Chu Giáp, ánh mắt lóe lên.
Nếu xét về tu vi…
Chu Giáp đúng là không tồi, nhưng vẫn kém xa Tô Công Quyền, trong mắt người khác, Chu Giáp không nên đỡ chiêu này một cách dễ dàng như vậy.
Thậm chí không bị thương đã là rất giỏi rồi.
Tô Công Quyền thực sự muốn giết Chu Giáp, không hề nương tay.
“Ta chưa từng nghe nói Tiểu Lang đảo có hộ thân chi pháp như vậy.”
Hứa lão trầm ngâm: “Giống như ngạnh công, nhưng lại không giống, dựa vào tấm khiên để hội tụ ngũ trọng kình lực, hơn nữa còn ẩn chứa biến hóa Ngũ Hành, uy lực rất mạnh, nhưng… không hợp lý.”
Cho dù công pháp có tốt đến đâu cũng khó có thể địch lại sức mạnh, trừ phi là sức mạnh của hai bên ngang nhau, nhưng rõ ràng là chênh lệch giữa Tô Công Quyền và Chu Giáp rất lớn.
Chỉ có Chu Giáp là mặt không đổi sắc.
Tu vi của hắn đã là ngũ quan, phá một nửa, được Long Cốt gia trì, sức mạnh cánh tay trái mạnh hơn tay phải gấp đôi, cộng thêm Ngũ Hành Thiên Cương viên mãn.
Chống đỡ Hắc Thiết hậu kỳ là chuyện đương nhiên.
Ngũ Hành Thiên Cương là hộ thân chi pháp hàng đầu, ở một mức độ nào đó, còn vượt qua Tam Công Lục Pháp của Tiểu Lang đảo.
“Tốt!”
Tô Công Quyền gật đầu, vẻ mặt u ám biến mất:
“Lợi hại thật, chẳng trách lại không coi Tô mỗ ta ra gì, ta muốn lĩnh giáo.”
Vẻ mặt Tô Công Quyền không còn dữ tợn nữa, mà trở nên bình tĩnh, nhưng lại khiến Chu Giáp cảnh giác, hắn nheo mắt.
“Vèo!”
Không gian gợn sóng.
Tô Công Quyền, người đang cách xa mấy chục mét, đột nhiên biến mất, xuất hiện trước mặt Chu Giáp, vung tay, đánh ra một chưởng.
Nguyên Lực cương mãnh trong đan điền trong nháy mắt đã dâng trào, giống như sóng lớn cuồn cuộn, muốn hủy diệt tất cả, âm thanh phía trước đột nhiên biến mất.
Chỉ có chưởng pháp ngột ngạt kia lặng lẽ ập đến.
Chu Giáp nheo mắt, giơ khiên lên đỡ đòn.
“Ầm!”
Trong yên tĩnh, đột nhiên có tiếng nổ, kình khí cuồng bạo từ điểm tiếp xúc quét ngang bốn phương tám hướng, giống như hai cây quạt, khiến cho nhà cửa sụp đổ.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo